game offline hay nhat, game crack hay, game mobile free, game man hinh 320x240, game viet hoa, game online hay nhat, game mobile khong kich hoat, game dien thoai hay nhat, tin nhan hinh dep
Thiên thần là em! - Tuyển tập truyện ngắn: "Thiên
thần là em!" (Caycodai)
Từ nhỏ tôi đã là một con bé ngốc nghếch, ít nói, nhút nhát và luôn
phải chịu thua thiệt. Trong các trò chơi, nếu chơi trò công chúa và
hoàng tử,thì tôi sẽ là con bé người hầu, nếu chơi trò cô dâu chú
rể, thì tôi sẽ là người phải cầm váy cô dâu, còn nếu chơi trò bác
sĩ và bệnh nhân, thì tôi luôn là cô trợ lí "đứng xem" và cũng luôn
là người phải dọn dẹp đống đồ chơi ấy trong khi tôi gần như ko có
dịp để đc chạm vào chúng, đơn giản, tôi là trợ lí, ko phải bác sĩ,
cũng chẳng phải bệnh nhân... Tôi luôn thiệt thòi thế nhưng ko bao
giờ tôi phản ứng, gần như chấp nhận và im lặng là bản năng của
tôi.
Tôi ko có một người bạn con trai nào trong suốt năm tháng là học
trò. Có lẽ vì tôi trầm lặng, ko cá tính, đôi khi quá nhàm chán và
lại chẳng xinh đẹp gì để ít nhất một tên con trai bình thường để ý
hay muốn kết bạn với tôi. Đến khi là sinh viên đại học, tôi có quen
một người bạn ngồi cùng bàn, là con trai. Anh ấy hơn tôi hai tuổi
và trượt đại học hai lần, mặc dù anh học rất khá, lại thông minh,
có lẽ vì anh quá mải chơi và thích bay nhảy. Anh là một anh chàng
có khuôn mặt điển trai, vóc dáng cao và lại có giọng hát hay. Chính
vì thế, anh dễ dàng chiếm lấy, giam cầm và làm tan nát ko biết bao
nhiêu trái tim con gái. Có lẽ anh là một chàng trai đẹp về ngoại
hình nhưng khốn nạn về bản chất bên trong. Anh tán gái, chén gái và
đá gái còn thường xuyên và đều đặn hơn cả việc ăn cơm 3 bữa của
mình. Anh ngủ với gái như một ân huệ và đá gái ngay sau khi có đc
cái màng trinh mỏng manh. Anh có nhiều gái nhưng anh chưa yêu một
ai, chưa hề. Và tôi biết điều đó!
Anh quen tôi và coi tôi là một người bạn thân, bạn thân thật sự.
Anh chọn tôi, có lẽ vì tôi là đứa con gái có thể lặng yên hàng giờ
lắng nghe hết những chiến tích tình trường hay những tâm sự của anh
mà chẳng bao giờ nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ hay khinh bỉ. Hay
cũng có thể vì tôi là đứa con gái mà 1, 2 giờ đêm anh có thể gọi ra
để tâm sự, kể nể và trút bỏ mọi phiềm muội, rắc rối mà anh gặp phải
trong những cuộc tình của mình và gục trên vai tôi trong hơi men
nồng nặc khắp người. Anh cứ thế, bình yên trên vai tôi tới sáng và
lại trở lại với cuộc sống nhộn nhịp, đểu cá và khốn nạn của
mình.
Anh, bề ngoài là một thằng con trai quyến rũ, mạnh mẽ đầy hấp dẫn,
thằng con trai đốn mạc phá hoại ko biết bao nhiêu đời con gái,
thằng con trai mà ko biết bao nhiêu người con gái phải yêu và phải
hận. Nhưng đó chỉ là vỏ bọc cho một con người yếu đuối, thiếu thốn
tình cảm, muốn chà đạp lên cuộc sống như một cách lẩn trốn thực
tại. Khi con người ta rơi vào thế giới chỉ có tiền, sự cô đơn và
lạc lõng, người ta vẫn thường tự đưa đẩy mình đến một con đường
chẳng mấy tốt đẹp hay sáng sủa gì. Có thể đếm ko hết những người
tình của anh, nhưng những người bạn thật sự thì chỉ có thể đếm trên
đầu ngón tay, và có khi chỉ có mình tôi là người bạn thân thật sự
của anh!
Tôi yêu anh, ko biết từ khi nào! Có lẽ vì những cái gục đầu trên
vai tôi trong những cơn say và ngủ trong sự bình yên. Tôi yêu anh,
yêu rất nhiều! Yêu đơn phương và thầm lặng như chính con người tôi.
Cho dù tôi biết với anh, tôi chỉ là một người bạn thân ko hơn ko
kém. Cho dù tôi biết anh đã đến với bao nhiêu người con gái khác.
Nhưng anh chưa hề yêu, một ai trong số đó. Và tôi sẽ chờ đợi, chờ
đợi, chỉ cần cuối con đường tôi là người anh chọn. Người ta vẫn bảo
tôi ngốc nghếch mà.
Mấy tháng gần đây, anh tâm sự với tôi nhiều hơn và chủ đề chỉ xoay
quanh một cô gái mà anh gọi là "thiên thần". Thiên thần đẹp lắm!
Anh bảo thế. Thiên thần trong sáng và sạch. Còn anh thì bẩn. Anh có
thể lại gần thiên thần nhưng ko bao giờ có thể chạm vào cô ấy. Vì
anh sợ, sợ làm tổn thương thiên thần, sợ làm vấy bẩn sang thiên
thần, và sợ mình ko xứng với thiên thần. Tôi biết anh đã yêu, yêu
thật sự người con gái ấy! Anh hát cho tôi nghe rất nhiều, những bài
hát mà anh muốn hát cho thiên thần nghe. Anh bảo anh chỉ hát cho
những người bạn thân và người mà anh yêu thôi. Tôi đc nghe anh hát,
nhưng chỉ với tư cách là một người bạn thân.
Tôi đã khóc rất nhiều, rất nhiều đêm khi biết anh đã yêu. Trước kia
anh là một thằng con trai sở khanh và b́ì ổi, nhưng tôi vẫn yêu anh
vì tôi biết anh chưa yêu một ai. Còn giờ đây, anh là một thằng con
trai biết lo sợ trước một người con gái, biết sợ làm cô ta tổn
thương, biết nhận ra mình xấu xa và bẩn thỉu để sợ làm vấy bẩn sang
người con gái mà anh yêu, thì tôi chẳng còn lí do gì để tiếp tục
yêu anh, người đàn ông mãi mãi ko bao giờ thuộc về tôi.
Có những lúc tôi vẫn tự hỏi bản thân: Ḿnh có tham lam quá ko? Tôi
đã có anh theo một cách riêng, một cách ko phải là người tình nhưng
tôi vẫn có anh như một người bạn, vẫn đc làm bờ vai cho anh gục đầu
mỗi khi say, vẫn đc là người duy nhất anh có thể bộc bạch và sẻ
chia mọi nỗi lòng một cách ko ngần ngại, vẫn đc là người duy nhất
hiểu anh nhất! Người ta vẫn bảo yêu là cho đi mà ko cần nhận lại
mà! Nhưng tôi đã quyết định ra đi!
Bốn năm học đại học đã kết thúc, cũng đồng nghĩa với bốn năm tôi
yêu trong sự lặng câm, âm thầm và đớn đau. Tôi quyết định đi du học
bên Mĩ, tôi có một người dì ở bên đó. Khi người ta ko thể đối mặt
với thực tại người ta vẫn luôn chọn cách lẩn trốn và bỏ chạy...
thật xa. Yêu một người đã khó, từ bỏ người mà mình yêu còn khó hơn.
Nhưng tôi đã chọn cách bóp nghẹt trái tim mình, đơn giản tôi ko thể
tiếp tục một tình yêu ko có hồi kết hay cái hồi kết ấy là một tấm
bi kịch với tôi, đau thương và đầy nước mắt!
Trước ngày bay một ngày, tôi mới quyết định báo cho anh. Tôi hẹn
gặp anh, thật ko may, anh lại say. Vẫn như thói quen, chúng tôi
ngồi chung một bàn nhưng luôn là ngồi cạnh chứ ko hề đối diện. Vẫn
là cách để anh có thể thoả sức tâm sự, thoả sức nói rồi gục đầu
trên vai tôi dễ dàng, nhưng lần này tôi thấy anh khóc. Lần đầu
tiên.
- Cậu có nghĩ là tớ nên từ bỏ cô ấy ko?
Tôi lặng im. Làm sao tôi có thể trả lời hay đưa ra một lời khuyên,
bảo anh phải giữ lấy, đừng để tuột mất tình yêu của mình được chứ,
khi ngay chính bản thân tôi đã quyết từ bỏ tình yêu của mình.
- Hãy làm theo những gì trái tim cậu mách bảo!
Anh ấy cười.
- Ừ. Nhất định. Trái tim tớ đang yêu!
Anh ấy lại gục đầu lên vai tôi và ngủ. Tôi khóc. Tôi đã chưa kịp cả
nói lời tạm biệt với anh ấy. Tôi đưa anh ấy trở về nhà. Căn nhà chỉ
có mình anh ấy, to rộng nhưng vắng lặng và cô đơn, đầy đủ tiện nghi
nhưng thiếu thốn tiếng người. Tôi đặt anh xuống giường. Ngắm nhìn
anh. Nước mắt tôi rơi. Tôi khóc nấc lên thành tiếng. Người con trai
tôi yêu ở ngay trước mắt tôi nhưng mãi mãi tôi ko bao giờ có thể
chạm vào. Tôi đưa tay chạm vào khuôn mặt anh. Nhẹ nhàng. Lần đầu
tiên tôi dám làm điều mà trc kia dù rất muốn tôi cũng ko dám. Đôi
mắt, sống mũi, làn môi. Tất cả đều quá đỗi khát khao với tôi. Tôi
muốn đc có anh, bên anh và yêu anh.
Bất chợt, anh nắm chặt lấy bàn tay tôi, đôi mắt lim dim của một kẻ
say rượu.
- Thiên thần!
Anh kéo tôi nằm sát bên mình, hôn lên mắt tôi, mặt tôi và lan xuống
cổ. Anh cởi áo và hôn lên bờ ngực tôi. Hơi thở của anh phả vào da
thịt tôi. Tôi là một đứa con gái hiền lành và nhút nhát, nhưng tôi
vẫn có thể đủ sức để đấy người anh ra khỏi người tôi. Nhưng... tôi
vẫn để yên. Tôi nhắm mắt, những giọt nước mắt lại lăn dài, ướt đẫm
bờ mi. Tôi đă chấp nhận trao cho anh tất cả, tình yêu của tôi, trái
tim tôi và thân thể tôi trước khi tôi phải rời xa anh mãi
mãi.
Tôi biết mình thật ngốc nghếch và ngu xuẩn. Tôi biết khi yêu cũng
cần phải có lí trí. Tôi biết người mà anh đang ngủ ko phải tôi mà
là thiên thân. "Thiên thần". Sao anh cứ mãi gọi tên người con gái
ấy? Sao anh ko gọi tên em dù chỉ 1 lần? Em yêu anh, yêu quá nhiều,
nhưng chưa một lần em dám nói và anh chẳng bao giờ cho em cơ hội.
Tình bạn thân, tình yêu có lẽ em sẽ chôn vùi từ đây. Em yêu anh,
hiến dâng tất cả cho một tình yêu. Cho đi và ko nhận lại! Em ngốc
phải ko anh?
Ngắm nhìn anh lần cuối. Cám ơn anh đã cho em biết cảm giác được yêu
dù chỉ là một sự nhầm lẫn hay thay thế đầy xót xa. Hãy yêu và sống
vì tình yêu của mình, đừng bỏ cuộc hay trốn chạy nó như em
nhé!
Tôi mặc áo, với túi sách lấy điện thoại. Tôi đã ko kịp nói lời chia
tay với anh. Có lẽ ngày mai, khi tôi đã ngồi trên máy bay, bay về
một miền đất xa lạ, thiếu vắng anh, thì anh mới nghe đc lời tạm
biệt của tôi. Tôi ấn số gọi anh. Chiếc điện thoại anh rung, báo
hiệu số gọi đến. Tôi giật mình.